[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 2 Chương 16: Đồng cỏ Hannya - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 2 Chương 16: Đồng cỏ Hannya

Jotaro lầm lũi theo chân sư phụ, cúi đầu đi, buồn rầu không nói. Đối với nó, mỗi bước đi là một bước dẫn dần đến cái chết chắc chắn. Những giọt sương đêm còn đọng lại trên tàn cây rậm rạp và ẩm ướt ven đường thình thoảng lại rơi xuống gáy, chui vào cổ lạnh buốt.
Nó rùng mình. Đàn quạ đen thấy động vỗ cánh bay, tiếng kêu khàn khàn ghê rợn. Quạ bay trên đầu là điềm gở, Jotaro nghĩ thầm trong bụng và càng thêm sợ hãi.
Hai thầy trò đi một lúc khá lâu, đã xa cổ thành đến vài dặm. Qua hàng tùng cổ thụ, đường đồi thoai thoải dốc xuống dần, bên kia là đồng cỏ hoang Hannya, màu xanh chỗ đậm chỗ nhạt từng mảng, di chuyển theo bóng mây. Trời nhẹ và trong, tươi mát, khác hẳn với lòng thầy trò Jotaro ngổn ngang trăm mối.
Jotaro thấy thầy mình cứ xăm xăm đi tới thì lấy làm lạ. Đồi bên kia chẳng có chỗ nào để ẩn nấp, trừ vài tảng đá lớn nhô cao trên nền cỏ dại. Đi như thế chẳng khác gì làm bia cho địch. Nếu tăng sĩ đền Hozoin trông thấy thì làm sao trốn kịp ? Giá như nó, nó sẽ trốn trong rừng hoặc vào tạm trú trong ngôi miếu hoang nào đó, chờ tối mới qua đồng cỏ. Như vậy an toàn hơn. Mặc dầu Musashi không nói, nhưng Jotaro nghĩ có lẽ thầy nó muốn gặp vị thủ tòa để xin lỗi. Nó không biết phải trái về ai và sư phụ mình đã làm gì để phật lòng các vị, nhưng nếu Musashi xin lỗi thì nó cũng sẽ rập đầu lạy theo để được tha mạng. Tránh voi chẳng xấu mặt, lúc này không phải lúc cạnh tranh ai hơn ai kém.
- Jotaro !
Jotaro giật mình nghe tiếng gọi. Mặt nó tái đi, tưởng chừng như thầy đã đọc được hết những ý nghĩ thầm kín trong đầu. Nó không dám nhìn sư phụ, chỉ khẽ “dạ” rồi đứng sững ngước mặt lên trời. Musashi đăm đăm nhìn, làm nó càng thêm bối rối. Một lúc sau, bằng một giọng nửa an ủi, nửa bông đùa, thầy nó nhẹ nhàng hỏi:
- Trời đẹp quá ! Tiếng họa mi hót đó, con nghe thấy không ?
- Tiếng họa mi ?
- Ừ, tiếng họa mi ! Con không nghe tiếng chim hót ư ?
Nhìn nét mặt xám ngắt của tên tiểu đồ, Musashi cảm thấy tội nghiệp. Hắn thương thằng bé ít tuổi đã phải xông pha. Đối với Jotaro bây giờ, cảnh có đẹp, chim hót có hay, nó cũng không màng. Sáng nay, qua chiếc mặt nạ, đôi mắt nó long lanh tinh nghịch, giờ đây nặng trĩu những ưu tư và lo lắng. Hắn nói:
- Ta chia tay ở đây thôi ! Con còn nhỏ, theo ta chỉ thêm bận. Nếu ta mệnh hệ nào, ai người bảo vệ cho con. Để con sa vào ổ mai phục này, lòng ta không nỡ !
Jotaro không đáp, nước mắt trào ra. Nó bậm môi, lấy tay áo quệt ngang, đôi vai non dại rung rung rồi bật lên tiếng nức nở. Jotaro khóc ngất, tưởng chừng lần chia tay này là vĩnh biệt, không bao giờ còn mong gặp lại thầy nữa. Jotaro níu áo sư phụ, giậm chân xuống đất bành bạch, những tiếng nấc nghẹn ngào không làm nó nói được lời nào.
Musashi nhẹ nhàng vỗ về:
- Không ! Ta không bỏ con đâu ! Trên bước đường hành hiệp, đây là bài học đầu tiên. Ra nấp sau tảng đá trên ngọn đồi kia nhìn cho kỹ. Nếu ta thoát về hướng nào, chạy theo hướng ấy ; nếu không, trở về Kyoto đến trú tạm ở quán rượu cũ.
Nhưng Jotaro vẫn không nín. Nó run run nắm áo sư phụ lôi vào ven đường, ngập ngừng:
- Hay thầy với con trốn đi ?
- Không được ! Kiếm sĩ gì mà hèn thế ? Con muốn thành kiếm sĩ không ?
- Nhưng con sợ. Chắc chết mất ! Thầy không đánh lại họ được đâu !
Và lôi Musashi vào sau lùm cây, Jotaro khẩn khoản:
- Nghe con đi thầy ! Con xin thầy ! Bây giờ ta trốn còn kịp.
Musashi giật mạnh tay áo, quắc mắt nhìn Jotaro:
- Không ! Ta là kiếm sĩ, con là giòng dõi kiếm sĩ, không trốn được !
Trước thái độ cương quyết của sư phụ, Jotaro không dám nói gì thêm. Nó ngồi phịch xuống đất, kéo vạt áo lau mặt. Bụi đất cùng nước mắt quyện vào nhau làm nhem nhếch thêm khuôn mặt vốn đã đen đủi của nó.
- Cứ yên tâm, ta sẽ thắng ! Không việc gì phải hoảng sợ !
Nhưng lời trấn an của Musashi không làm Jotaro yên bụng. Nó không tin thầy nó sẽ thắng. Ngay một chọi một cũng chưa chắc ăn chứ đừng nói gì thầy nó phải chống lại cả hàng chục người, mà toàn là những tay cao thủ. Huống chi trong thâm tâm nó, Musashi vẫn chỉ là một tay kiếm giang hồ không tên tuổi, lại mang tiếng hèn nhát.
Tiếng khóc thút thít của Jotaro làm Musashi khó chịu. Tuy yêu thương và tội nghiệp đồ đệ, nhưng trong hoàn cảnh này, hắn hối hận đã để nó theo bên mình. Hắn ỷ vào sức mạnh và lưỡi gươm bén đeo bên sườn, nhưng biết đâu ...Kẻ địch quá đông, ở đời nhiều sự bất ngờ không thể lường trước được. Dưới đồng cỏ kia, bao nhiêu người đang chờ giết hắn, cuộc chiến đấu sẽ là một trận sinh tử khốc liệt, không phải để đo lường hơn kém mà để giành lấy sự sống. Tiếng khóc cùng nét mặt sợ hãi đến ngơ ngác của thằng bé làm hắn bực mình. Musashi phát bẳn:
- Thôi câm đi ! Mày còn khóc, ta không nhận mày làm đồ đệ nữa. Hèn như thế thì ở xó nhà bưng rượu có hơn không ?
Và lấy tay đẩy nó ngã lăn ra vệ đường, Musashi bỏ đi như chạy.
Jotaro ngạc nhiên lồm cồm bò dậy, kéo vạt áo chùi mũi. Nó muốn gọi sư phụ, muốn chạy theo, nhưng nghĩ sao lại ngồi im, môi mím chặt. Rừng vắng. Gió thổi rì rào.
Đâu đây, một hai tiếng chim lảnh lót càng làm khu rừng thêm quạnh quẽ. Sự vắng lặng lùa vào tâm hồn non dại của nó một nỗi cô đơn không bút nào tả xiết.
Musashi bước nhanh, không nhìn lại. Tiếng khóc của tên học trò nhỏ như còn văng vẳng bên tai, tia mắt sợ hãi của nó vẫn như theo sau gáy, van lơn và cầu khẩn.
Cây rừng mỗi lúc một thưa. Cỏ dại mọc cao quá đầu gối bắt đầu che lấp cả lối đi, đứng xa chục bước không nhìn rõ đâu là đường nữa. Đột nhiên từ sau một tảng đá lớn, một bóng người nhảy vọt ra, giơ cao tay chào đón:
- Musashi đại huynh, đại huynh đi đâu vậy ?
Musashi đứng khựng lại, tay nắm đốc kiếm. Khi nhận ra đó là Yamazoe Dampachi, một trong ba tên du đãng đã đến thăm hắn bữa trước ở nhà trọ tại cổ thành, hắn yên tâm mỉm cười đáp lễ.
- Gặp lại đại huynh thật là vạn hạnh. Tiểu đệ xin đại huynh đại xá cho về tội đã xúc phạm đại huynh bữa trước.
Giọng gã ngọt như mía lùi. Vừa nói, Yamazoe Dampachi vừa đưa mắt liếc ngang Musashi để dò phản ứng.
- Hôm ấy tiểu đệ nói năng thật vô lễ, mong đại huynh thứ lỗi.
Yamazoe Dampachi đã chứng kiến tận mắt trận đấu giữa Musashi và Agon tại võ sảnh đền Hozoin, nghĩ đến hãy còn rùng mình. Nhưng gã vẫn nghi hoặc. Một người trẻ như vậy, lại vô danh trong giới giang hồ không thể có ngón đòn thuần thục và kinh nghiệm già dặn mức đó, nên gã không tin Musashi có thể thoát khỏi tay bọn gã phen này, nhất là bọn gã lại được sự trợ giúp của đền Hozoin. Nghĩ thế nhưng Yamazoe Dampachi vẫn dùng giọng ngọt sớt, hỏi lại:
- Đại huynh đi đâu ?
- Tại hạ theo sơn đạo này ra đại lộ Ise, bằng hữu nghĩ có tiện không ?
- Tiện chứ ! Tiện chứ ! Tiểu đệ cũng ra đó để đi Koizumi. Ta làm bạn đồng hành, thật không gì thú bằng !
- Koizumi chắc gần nhà Yagyu ?
- Gần. nhà Yagyu là nơi Yagyu Muneyoshi ở ẩn. Đại huynh nên đến đấy một lần xin yết kiến vị kiếm sĩ đại danh này. Tuổi lão đã cao, nghe nói bây giờ chỉ chuyên về trà đạo, nhưng kinh nghiệm kiếm học của lão không phải là không bổ ích.
- Bằng hữu nói phải lắm. Nhưng tại hạ chẳng có danh vọng gì, e người không cho gặp mặt.
Vừa đi vừa chuyện vãn, nhưng Musashi không bỏ sót một cử chỉ nào của kẻ đồng hành. Hắn đi sau Yamazoe Dampachi chừng hai bước, luôn luôn cảnh giác đề phòng. Đồng cỏ xanh mướt trải dài trước mặt, đây đó vài gốc cổ tùng mọc trơ trọi, tàng lá xanh đen in rõ như cắt trên nền trời trong sáng. Dưới một gốc cổ thụ, lẩn sau đám loạn thạch, có vệt khói bốc lên nhẹ như tơ. Musashi ngạc nhiên cất tiếng hỏi:
- Gì vậy ?
- Cái gì ? Đại huynh thấy gì ?
- Khói.
- Khói thì có gì là lạ ! Chắc tụi mục đồng tụ họp. Đâu ? Khói đâu ?
Musashi đưa tay chỉ về phía trước mặt:
- Đằng kia. Khả nghi quá !
Lời nói chưa dứt, một tiếng “soạt”. Cả thân hình Yamazoe Dampachi đâm chúi về phía trước. Gã không ngờ khi mãi nhìn theo ngón tay chỉ, Musashi đã rút kiếm ra từ bao giờ và đâm xéo vào hông gã suốt lên đến ngực. Musashi rút kiếm khỏi sườn tên du đãng, xác gã đổ xuống như cây mục, mặt úp sấp, tay chân quều quào. Một giòng máu từ vết thương rỉ ra, loang đỏ áo ngoài.
Đằng xa, hai bóng người chạy tới. Trông thấy Musashi đứng vững bàn như núi bên xác Yamazoe Dampachi, tay cầm thanh kiếm lấp loáng ánh dương quang, đầu mũi kiếm chúc xuống, máu tươi còn nhỏ giọt, chúng kêu lên một tiếng kinh hãi, quay đầu bỏ chạy.
Musashi leo lên mô đất dưới gốc cổ tùng. Da hắn nóng bỏng, bắp thịt căng ra như sắp nổ tung. Bản năng thú vật trong cơ thể hắn bùng dậy mãnh liệt. Cơn gió mát mùa xuân không làm dịu đi chút nào cảm giác hừng hực tựa lửa đốt trong người. Đứng trên mô đất, hắn phóng mục quang nhìn xuống sườn đồi cách chỗ hắn chừng vài trượng.
Nhóm người lố nhố chỉ trỏ. Musashi nhận dạng được hai tên trước đây cùng đi với Yamazoe Dampachi đến thăm hắn tại nhà trọ. Cùng với các tăng sĩ Hozoin, bọn người chờ giết hắn đông có đến ba chục chứ không ít.
- Nó đấy ! Nó đã đến đấy !
Toán mai phục phần lớn toàn là những tay giang hồ lạc thảo, chuyên sinh nhai bằng nghề cướp của giết người hay những hành động bất lương khác. Số còn lại gồm chừng một chục tăng nhân mang trường mâu hình thù cổ quái, đuôi rắn đầu rồng; có kẻ cầm binh khí giống như hai ngọn bút viết, đầu nhọn hoắt.
Nhìn Musashi đứng trên đỉnh đồi, nét mặt dữ tợn tựa hung thần, bọn thảo khấu ớn lạnh xương sống. Gió mát thổi hiu hiu mà ai nấy đều nổi gai ốc. Chúng không ngờ ổ mai phục của chúng bị phát giác sớm như vậy. Cuộc chiến đã bắt đầu. Thay vì lừa Musashi vào bẫy, chúng đã để cho Musashi chiếm thượng phong và giết mất của chúng một tay cao thủ.
Nhưng mũi tên bắn đi không giữ lại được nữa. Bọn mai phục chia làm hai toán tỏa ra hai bên sườn đồi, cốt ý không để Musashi trốn thoát. Một bên là những tay giang hồ thảo khấu khét tiếng vùng Nara, một bên là các tăng sĩ đền Hozoin, tay áo màu vỏ dà thẫm xắn cao, đầu cạo trọc, đằng đằng sát khí như quỷ A Tỳ , sẵn sàng trả thù cho đồng đạo.
Bị bao vây, Musashi vẫn không tỏ vẻ bối rối. Hắn chậm rãi di chuyển từng bước, thanh trường kiếm nắm chắc trong tay, mắt sắc như mắt vọ tìm chỗ sơ hở của cả hai toán để xuất thủ. Mặt hắn đanh lại, chỉ đôi mắt là linh động, mắt một dã thú chờ mồi !
Không khí nặng những đe dọa. Hai bên cùng gờm nhau, không thốt một tiếng.
Phái thảo khấu và Hozoin có vẻ lạc quan hơn vì cậy đông người, nhưng Musashi tập trung tinh thần vào nhát kiếm đầu tiên hơn cả. Chí hắn đã quyết. Những tên du đãng lạc thảo thường ô hợp và vô kỷ luật, hạ một tên dễ làm nhụt chí những tên khác.
Hắn sẽ áp dụng chiến thuật giương đông kích tây, vờ tấn công phái tăng lữ trước để rồi xuất kỳ bất ý quay ngược kiếm lại phá vòng vây phía sau thoát hiểm. Vừa khi đó, một tăng sĩ đứng đằng xa dõng dạc lên tiếng:
- Musashi ! Ta là Inshun, thủ tòa đền Hozoin đây ! Ngươi đã giết Agon lại còn cả gan cáo yết khắp nơi nhục mạ bản tòa. Có đúng vậy không ?
- Không đúng. Ta không có lý do gì làm vậy ! Đại sư giữ chức vị thủ tòa, phải biết suy xét. Cứ nghe lời đồn đại rồi tin là thật, sao hồ đồ quá thế !
Phái tăng sĩ ồ lên giận dữ. Họ cho lời nói của Musashi xấc láo. Bọn thảo khấu phía sau cũng phụ họa, mỗi người một câu đổ tội cho hắn. Musashi chỉ đợi có thế. Trong lúc cả bọn phân tâm, hắn thét lên một tiếng long trời lở đất rồi như cọp dữ vồ mồi, nhảy chéo về phía sau đến sát tên gần nhất. Một tiếng gió rít, một tiếng “phập” như người chặt chuối, tiếng thét ghê rợn bị cắt đứt nửa chừng, tiếng thân người đổ xuống, tất cả chỉ trong nháy mắt. Máu phun có vòi, đầu tên thảo khấu lăn lông lốc văng ra khỏi mình đến hơn một trượng.
Trong tiếng kêu thất thanh hỗn loạn, Musashi tựa cọp dữ giữa đàn dê, tung hoành vung kiếm né tả đâm hữu. Tiếng binh khí rít lên vù vù. Lưỡi gươm bén của hắn chém xương thịt người ngọt và gọn gàng như gọt khoai vậy ! Cánh tay, ngón tay, óc lẫn mảnh sọ còn dính tóc bay tung tóe. Áo ngoài hắn loang lổ những máu, tay cầm kiếm đã bắt đầu nhớp nháp. Mồ hôi trộn lẫn máu chảy xuống mắt làm hắn khó chịu. Chỉ trong khoảng chừng nửa khắc, số người chết nằm la liệt dưới cỏ và đám loạn thạch đã lên đến hàng chục. Số còn lại kinh hoảng cùng cực, vừa đánh dứ vừa lui ra xa dần, miệng la hét kêu tăng sĩ Hozoin đến trợ giúp.
Jotaro nấp sau tảng đá bên kia đồi, mắt mở to đến nứt kẽ, chăm chú nhìn sư phụ chiến đấu. Nó không ngờ Musashi dũng mãnh như thế. Một niềm hân hoan và hãnh diện dâng lên, Jotaro nín thở khi thấy thầy bị bao vây, rồi phá vòng vây giết bao nhiêu kẻ địch. Nó khấn thầm trong bụng:
“Lạy Trời, lạy Phật, lạy đức Bồ Tát từ bi, xin các ngài giúp thầy con thắng trận, con sẽ không quên ơn các ngài. Con sẽ đốt thật nhiều hương cúng các ngài. Thầy con là Miyamoto Musashi là người rất tốt, hôm nay vì bị đánh bất ngờ nên phải giết nhiều người. Mọi hôm, ông hiền lành, thỉnh thoảng có uống chút rượu nhưng không làm điều gì quấy. Xin trời Phật thương ông, giúp ông !” - Úi cha ! Thằng bên trái thầy ơi !
Đương khấn, Jotaro thấy có kẻ đánh lén, vội kêu to báo cho thầy biết. Nhưng ở xa, tiếng nó loãng đi trong khoảng không, làm sao nghe rõ. Tuy thế Musashi cũng né mình tránh kịp và thuận tay đưa ngược mũi kiếm về phía sau. Một tiếng thét, một thân người ngã gục. Jotaro chồm dậy vừa nhảy vừa la, vui mừng như chính nó mới đánh thắng kẻ địch !
Inshun xốc lại áo, nắm chặt trường côn, hét một tiếng lớn, ra lệnh công kích.
Tăng sĩ Hozoin không ai bảo ai, như đã có chủ đích sẵn, tản ra bốn phía bao vây cả Musashi lẫn bọn thảo khấu vào giữa.
Trên đồi, Jotaro sợ hãi há hốc mồm, đứng sững như trời trồng. Phen này chắc chết.
Nó lẩm bẩm:
- Hỏng rồi ! Trời không thương Phật không độ rồi !
Nó chạy ào xuống đồi, nón và chiếc mặt nạ đeo đằng sau đập vào lưng bình bịch.
Mặc kệ, Jotaro vừa chạy vừa la lớn:
- Đếch đốt hương nữa ! Thầy ta chết, ta đếch đốt hương nữa !
Chẳng ai biết nó muốn nói gì !
Nhìn thế trận, Musashi giật mình. Hắn bỏ tụi thảo khấu, lui dần về phía cây tùng già. Ít ra gốc tùng khá lớn và những hòn loạn thạch cũng giúp che cho hắn được ở phía sau, không bị bất ngờ tập hậu. Hắn đổi bộ vị luôn luôn, vừa lùi vừa di động không ngừng để tránh làm mục tiêu cho những ngọn lao của các tăng sĩ Hozoin có thể bất thần phóng tới. Đốc kiếm hắn dính nham nháp những máu, Musashi lấy tay chùi vào vạt áo. Mồ hôi đọng trên mí mắt làm hắn nhìn không rõ. Như con thú bị dồn vào bẫy, hắn tức giận cực điểm, nhất quyết phải thoát khỏi vòng vây bằng bất cứ giá nào. Nếu không thì bỏ xác trên cánh đồng hoang Hannya này, và trước khi chết, hắn sẽ đánh một trận quyết liệt rồi sẽ chết trong danh dự.
Nhưng Musashi ngạc nhiên hết sức. Những tăng sĩ phái Hozoin dường như không có ý gì muốn tấn công hắn. Ngược lại, họ quay giáo sang cả bọn du đãng không cho chạy trốn và nhất tề xông vào đâm không nới tay những kẻ mới đây là đồng minh của họ. Bọn kia ngạc nhiên chẳng kém gì Musashi, đứng sững không kịp phản ứng. Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, phái tăng sĩ Hozoin mặc tình đâm chém, nhiều khi dùng đầu những ngọn giáo nhuộm đầy máu thọc hai ba lần vào những xác người đã ngã xuống hoặc còn ngắc ngoải. Tên nào thoát được, chạy trốn đều bị bọn tăng sĩ đuổi theo giết sạch.
Đứng dựa vào gốc cây, Musashi vừa ngạc nhiên vừa bất bình. Hắn không hiểu tại sao phái Hozoin lại ra tay tàn nhẫn đến thế đối với những người trước đây là bạn. Hắn, chính hắn cũng vừa mới giết người xong, không ghê tay, không hối hận, nhưng hành động của phái tăng lữ làm hắn công phẫn. Nhìn họ giết người man rợ tựa thú vật, hắn như người say tỉnh rượu. Trở lại bình tĩnh hơn, bản năng tàn bạo tự nhiên biến đâu mất, hắn chỉ còn thấy ngạc nhiên và một niềm bi phẫn vô hạn.
Đột nhiên Musashi nghe tiếng động nhỏ phía sau, trong bụi cỏ gần gốc tùng. Cúi gập người giữ thế thủ, hắn nhìn kỹ. Thì ra Jotaro, tên học trò nhỏ đã nằm bẹp ở đó từ bao giờ. Hắn thở dài nhẹ nhõm và cảm thấy thoải mái.
Trận đấu cũng vừa kết thúc. Tuy nhiên Musashi không dám khinh xuất.
Hắn vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hai tay nắm chặt đốc kiếm, mắt trừng trừng nhìn Inshun đại sư bước tới. Dáng đi của Inshun ung dung, tự nhiên, nét mặt ông tươi cười không có vẻ gì thù nghịch. Đến gần Musashi, ông giơ tay vồn vã:
- Thí chủ là Miyamoto Musashi ở Miyamoto phải không ? Bần tăng hân hạnh được tiếp kiến thí chủ.
Inshun vóc cao lớn, phong thái đĩnh đạt, khoan thai nét mặt điềm tĩnh làm Musashi vì nể. Hắn lúng túng chưa biết đáp ra sao, lau lưỡi gươm vào áo, tra vào bao rồi mới cúi đầu thi lễ.
- Bần tăng là Inshun, thủ tòa Đền Hozoin.
- A ! Vậy đại sư đây vô địch về thương học. Tại hạ nghe đại danh đã lâu, bây giờ mới được tiếp kiến. Thật là vạn hạnh.
- Bần tăng rất tiếc hôm trước không có mặt ở nhà bồi tiếp thí chủ. Agon tài năng kém cỏi, thật không đáng để thí chủ quan tâm.
Musashi chột dạ. Vị thủ tòa đền Hozoinngầm có ý gì khi đề cao hắn quá đáng và không đả động gì đến việc rửa hận như thế, hắn không hiểu. Lại còn vụ tăng sĩ Hozoin quay giáo lại giết bọn kiếm khách lạc thảo như vừa rồi nữa ...
- Áo thí chủ dính đầy máu, ta lại đây nghỉ một lát, gột sạch đi chứ !
Inshun dẫn Musashi đến bên đống lửa. Jotaro lật đật theo sau. Một số tăng sĩ đã ngồi sẵn ở đó đang xé vải lau binh khí. Số khác lục tục kéo đến, vái chào Musashi tỏ vẻ cung kính.
Đàn quạ đen ngửi mùi tử khí rủ nhau đến đậu đầy trên những cành thông trụi lá, tranh nhau và mổ lẫn nhau, kêu “quạ quạ” vang đông cả khu đồi hoang dã.
- Sao chúng không đáp xuống rỉa thịt mấy cái xác kia nhỉ ?
- Chúng đợi ta đi hết đã. Giống quạ như vậy, ưa thịt thối và khôn lắm.
Họ chuyện vãn những chuyện không đâu, coi như biến cố vừa xảy ra không có gì đáng lưu ý.
Musashi vẫn không hiểu tại sao đền Hozoinlúc đầu đồng lõa với bọn thảo khấu, sau lại ra tay giết sạch chúng, bèn quay sang hỏi Inshun:
- Tại hạ có điều muốn xin chỉ giáo. Khi ở Nara, tại hạ được biết quý hội sẽ cho người mai phục giết tại hạ tại đây nên tại hạ đã quyết tâm chống cự. Không hiểu sao bây giờ lại đổi cách cư xử như vậy ?
Inshun mỉm cười:
- Có gì đâu ! Bữa nay bản hội muốn thanh lọc hàng ngũ, gạt bỏ những phần tử xấu xa làm ô uế võ lâm nên mượn tay thí chủ giúp đỡ. Quả nhiên thí chủ chẳng từ chối.
- Đại sư gọi như thế là thanh lọc hàng ngũ sao ?
- Chính vậy ! Ý kiến này do Ozoin đại sư đưa ra, bần tăng chỉ thừa hành.
Nhưng thôi, nếu thí chủ muốn biết thêm, cứ hỏi Ozoin. Người đã đến kia.
Nói rồi cầm gậy chỉ về phía chân đồi. Mọi người trông ra quả nhiên thấy một lão ông quắc thước, đầu quấn khăn bỏ múi, mày trắng như tuyết, vội vã đi đến. Theo sau là năm kỵ mã, y phục dáng dấp có vẻ như những công sai. Tuy họ cưỡi ngựa nhưng thần sắc mệt mỏi và dáng điệu chậm chạp hơn ông già nhiều.
Ozoin đi tới, mọi người dạt ra chào cung kính. Musashi cũng vòng tay thi lễ. Không để mất thì giờ vào những lời xưng tụng rườm rà, Ozoin hướng về phía Inshun hỏi ngay:
- Mọi việc kết thúc như đã định cả chứ ?
Thủ tòa đền Hozoin cúi đầu đáp:
- Bẩm sư phụ, hoàn hảo cả.
Năm công sai hối hả xuống ngựa. Người lớn tuổi nhất ra lệnh cho những người kia mang bút giấy ra ghi chép, kiểm điểm xác chết, coi mặt từng tử thi. Sau khi xong, hắn tiến đến trước mặt Inshun và Ozoin, nói:
- Xin đa tạ các vị đã giúp anh em chúng tôi. Từ giờ đến sáng mai, sẽ có người tới mang những xác này đi chôn cất. Xin các vị đừng bận tâm.
Nói xong, cả năm người cùng cáo biệt lên ngựa đi thẳng.
Inshun và các tăng sĩ phái Hozoin cũng đứng hàn huyên một lúc rồi mới chia tay về Nara.
Musashi quỳ xuống trước mặt Ozoin, kính cẩn:
- Tại hạ vừa được vị thủ tòa Hozoin cho biết lý do về những hàng động mới đây của quý hội. Dám xin đại sư chỉ dẫn thêm.
Ozoin đưa tay đỡ Musashi đứng dậy:
- Thí chủ bất tất phải đa lễ. Có gì bí mật đâu ! Sở dĩ bần tăng phải bày ra kế này vì viên quan chấp pháp mới đến nhậm chức, chưa rõ tình hình để bọn du đãng lộng hành quá đỗi. Gặp cơ duyên, được biết thí chủ là tay nghĩa hiệp nên bần tăng có bàn với Inshun, mạn phép thí chủ. Xin vì ích chung mà thứ lỗi cho.
- Đại sư dạy quá lời. Bài học vừa rồi làm tại hạ suýt mất mạng.
- Không đâu ! Bần tăng biết chứ ! Và đó cũng là lý do bần tăng đã kể Inshun giả hợp tác với chúng ban đầu cho chúng khỏi nghi kỵ và đỡ thí chủ một tay khi cần.
Nghe thủng câu chuyện, mọi người đều vui vẻ. Vui nhất có lẽ là Jotaro. Nó hớn hở thấy thầy nó còn sống, vui mừng và kiêu hãnh vì được chứng kiến tận mắt sư phụ chiến đấu dũng mãnh, một tay giết bao nhiêu là côn đồ, thảo khấu. Nó sung sướng nhảy cẫng, miệng hát líu lo.
Ozoin mỉm cười, gọi:
- Này cháu nhỏ, lại đây ta bảo !
Nhà sư chỉ những viên cuội tròn rải rác khắp đồi:
- Cháu nhặt cho ta chừng hai chục hòn đá như thế này !
- Dạ. Nhưng nhặt làm gì vậy ?
- Thì cứ nhặt mang lại đây rồi biết !
Khi đá được mang đến, Ozoin viết lên trên mỗi hòn đá câu chú “Nam mô Thích ca Mâu ni Phật”, sai Jotaro đem đến đặt bên mỗi tử thi một hòn. Ông đứng ra giữa đồng làm lễ cầu siêu cho linh hồn những người quá cố, niệm kinh vãng sinh giữa những tiếng quạ kêu và đồi chiều bắt đầu nổi gió.
Trong khung cảnh bao la của đồng hoang Hannya chiều hôm ấy, ba người tượng trưng cho ba thế hệ, cúi đầu cầu nguyện. Bóng họ đổ dài trên nền cỏ xanh còn loang vết máu.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 2 Chương 16: Đồng cỏ Hannya Reviewed by Super Ponja on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.